hoai_thuong
Thành viên mới
Hồi thứ nhất: Lửa cháy trong sương
Lời rằng: Lương Sơn Bạc, chốn sông nước mênh mông, nơi anh hùng tụ nghĩa, vốn là đất hiểm trời ban, lương thực đầy kho, giang hồ kính nể. Nhưng lòng người như sóng ngầm, khó lường, một ngày gió lạnh thổi qua, khói đen nghi ngút, báo hiệu tai ương lặng lẽ ập xuống. Tống Giang, thủ lĩnh 108 hảo hán, ngày đêm lo giữ trại yên bình, nào ngờ một bàn tay vô hình đã giăng lưới giữa màn đêm.
Hôm ấy, trời vừa chập tối, mây đen kéo đến che khuất ánh trăng. Đột nhiên, một hảo hán hớt hải chạy vào đại sảnh, mặt mày tái mét, bẩm báo: “Tống đại ca, kho lương thực phía Tây bốc cháy ngùn ngụt, lửa lớn không dập được!” Tống Giang nghe xong, lòng như lửa đốt, lập tức dẫn anh em ra bờ sông, nơi kho lương được dựng.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên, lửa cháy đỏ rực cả một góc trời, mùi khét lẹt lan tỏa. Ngô Dụng, Trí Đa Tinh, đứng bên bờ, ánh mắt sắc lạnh quan sát. Ông nhặt lên một mảnh vải cháy xém dính tro, trên đó thêu ký hiệu kỳ lạ – một hình dạng mơ hồ, không rõ nét. Gần đó, vài dấu chân in trên bùn ẩm, sâu nông lẫn lộn, như cố ý che giấu. Ngô Dụng trầm giọng: “Lửa này không tự cháy. Mảnh vải, dấu chân – đây là kẻ phá hoại cố tình ra tay, nhưng mục đích là gì, chưa rõ!”
Tống Giang triệu tập các hảo hán, nghiêm giọng hỏi: “Đêm nay ai canh kho? Lương thực là mạch sống Lương Sơn, kẻ nào dám manh động?” Các anh hùng đều lắc đầu, nhưng Tống Giang để ý một gã hảo hán nhỏ, tên Lưu Nhị, cứ lấm lét cúi mặt. Ông quát: “Lưu Nhị, ngươi có gì giấu giếm?” Lưu Nhị run rẩy: “Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ đi tuần, không thấy gì lạ!”
Đúng lúc ấy, Võ Tòng, Hành Giả, từ bờ sông lao tới, tay cầm một mũi tên cháy dở, thở hổn hển: “Ta thấy một bóng đen lướt qua đám lau sậy, nhanh như gió. Ta đuổi theo, nhưng hắn nhảy xuống thuyền nhỏ, biến mất giữa dòng nước!” Tống Giang cau mày: “Bóng đen? Vậy kẻ phá hoại vẫn còn quanh đây?”
Ngô Dụng giơ mảnh vải lên, nói: “Tống huynh, vụ này không đơn giản. Lửa cháy từ trong kho, không phải gió thổi, lại có mũi tên cháy – kẻ này tính toán kỹ, muốn phá hoại mà không lộ mặt. Lưu Nhị, ngươi nói thật đi!” Dưới áp lực, Lưu Nhị quỳ sụp, lắp bắp: “Tiểu nhân… tiểu nhân bị một kẻ lạ mặt dụ ra bờ sông, nói là có tin quan trọng. Sau đó đã bị hắn đánh ngất. Khi tỉnh lại, kho đã cháy!”
Tống Giang gặng hỏi: “Hắn là ai?” Lưu Nhị lắc đầu: “Hắn che mặt, giọng khàn khàn, chỉ nói… ‘Lương Sơn không đáng tồn tại’!” Ngô Dụng nghe xong, trầm ngâm, rồi sai người lục soát quanh trại. Một hảo hán trở lại, tay cầm một mũi thương gãy dính dầu hỏa, khai: “Tìm thấy gần bờ sông, nhưng không rõ ai bỏ lại!”
Ngô Dụng xem xét mũi thương, phát hiện đầu thương khắc một ký hiệu nhỏ, gần giống mảnh vải nhưng mờ hơn. Ông nhíu mày: “Manh mối này dẫn ta đi vòng quanh. Kẻ phá hoại xảo quyệt, để lại dấu vết, nhưng đều là giả – e rằng liên quan đến một kẻ từng ở Lương Sơn!” Tống Giang hỏi: “Ý ngươi là nội gián?” Ngô Dụng gật đầu: “Có thể. Ta nhớ Trương Thanh, Tiễn Thủ, giỏi dùng thương, nhưng hắn đã rời trại nửa tháng trước, nói đi thăm người thân. Phải chăng liên quan?”
Võ Tòng nghiến răng: “Nếu là Trương Thanh, ta sẽ lôi hắn về!” Nhưng Ngô Dụng ngăn lại: “Đừng vội, Võ nhị ca. Trương Thanh võ công cao, nhưng vụ này quá kín kẽ, không giống phong cách hắn. Có kẻ khác giật dây, dùng Trương Thanh làm mồi nhử!”
Đêm ấy, khói từ kho lương vẫn nghi ngút, Tống Giang đứng lặng bên bờ sông, lòng nặng trĩu: “Kẻ thù muốn đốt lương, phá Lương Sơn, nhưng vì sao?” Ngô Dụng thì thầm: “Huynh trưởng, đây chỉ là bước đầu. Kẻ đứng sau còn ẩn trong bóng tối, và ta e rằng âm mưu chưa dừng lại!”
Từ xa, giữa đám lau sậy, một bóng người đứng im, đôi mắt lóe sáng như sao lạnh, khẽ cười trong gió: “Lương Sơn, các ngươi chỉ là quân cờ!” Nhưng kẻ ấy là ai, không một ai hay biết.
Lương Sơn chìm trong nghi ngờ, vụ án đầu tiên tuy hé mở, nhưng lưới trời vô hình vẫn giăng kín. Hồi sau sẽ rõ.
Lời rằng: Lương Sơn Bạc, chốn sông nước mênh mông, nơi anh hùng tụ nghĩa, vốn là đất hiểm trời ban, lương thực đầy kho, giang hồ kính nể. Nhưng lòng người như sóng ngầm, khó lường, một ngày gió lạnh thổi qua, khói đen nghi ngút, báo hiệu tai ương lặng lẽ ập xuống. Tống Giang, thủ lĩnh 108 hảo hán, ngày đêm lo giữ trại yên bình, nào ngờ một bàn tay vô hình đã giăng lưới giữa màn đêm.
Hôm ấy, trời vừa chập tối, mây đen kéo đến che khuất ánh trăng. Đột nhiên, một hảo hán hớt hải chạy vào đại sảnh, mặt mày tái mét, bẩm báo: “Tống đại ca, kho lương thực phía Tây bốc cháy ngùn ngụt, lửa lớn không dập được!” Tống Giang nghe xong, lòng như lửa đốt, lập tức dẫn anh em ra bờ sông, nơi kho lương được dựng.
Khói đen cuồn cuộn bốc lên, lửa cháy đỏ rực cả một góc trời, mùi khét lẹt lan tỏa. Ngô Dụng, Trí Đa Tinh, đứng bên bờ, ánh mắt sắc lạnh quan sát. Ông nhặt lên một mảnh vải cháy xém dính tro, trên đó thêu ký hiệu kỳ lạ – một hình dạng mơ hồ, không rõ nét. Gần đó, vài dấu chân in trên bùn ẩm, sâu nông lẫn lộn, như cố ý che giấu. Ngô Dụng trầm giọng: “Lửa này không tự cháy. Mảnh vải, dấu chân – đây là kẻ phá hoại cố tình ra tay, nhưng mục đích là gì, chưa rõ!”
Tống Giang triệu tập các hảo hán, nghiêm giọng hỏi: “Đêm nay ai canh kho? Lương thực là mạch sống Lương Sơn, kẻ nào dám manh động?” Các anh hùng đều lắc đầu, nhưng Tống Giang để ý một gã hảo hán nhỏ, tên Lưu Nhị, cứ lấm lét cúi mặt. Ông quát: “Lưu Nhị, ngươi có gì giấu giếm?” Lưu Nhị run rẩy: “Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ đi tuần, không thấy gì lạ!”
Đúng lúc ấy, Võ Tòng, Hành Giả, từ bờ sông lao tới, tay cầm một mũi tên cháy dở, thở hổn hển: “Ta thấy một bóng đen lướt qua đám lau sậy, nhanh như gió. Ta đuổi theo, nhưng hắn nhảy xuống thuyền nhỏ, biến mất giữa dòng nước!” Tống Giang cau mày: “Bóng đen? Vậy kẻ phá hoại vẫn còn quanh đây?”
Ngô Dụng giơ mảnh vải lên, nói: “Tống huynh, vụ này không đơn giản. Lửa cháy từ trong kho, không phải gió thổi, lại có mũi tên cháy – kẻ này tính toán kỹ, muốn phá hoại mà không lộ mặt. Lưu Nhị, ngươi nói thật đi!” Dưới áp lực, Lưu Nhị quỳ sụp, lắp bắp: “Tiểu nhân… tiểu nhân bị một kẻ lạ mặt dụ ra bờ sông, nói là có tin quan trọng. Sau đó đã bị hắn đánh ngất. Khi tỉnh lại, kho đã cháy!”
Tống Giang gặng hỏi: “Hắn là ai?” Lưu Nhị lắc đầu: “Hắn che mặt, giọng khàn khàn, chỉ nói… ‘Lương Sơn không đáng tồn tại’!” Ngô Dụng nghe xong, trầm ngâm, rồi sai người lục soát quanh trại. Một hảo hán trở lại, tay cầm một mũi thương gãy dính dầu hỏa, khai: “Tìm thấy gần bờ sông, nhưng không rõ ai bỏ lại!”
Ngô Dụng xem xét mũi thương, phát hiện đầu thương khắc một ký hiệu nhỏ, gần giống mảnh vải nhưng mờ hơn. Ông nhíu mày: “Manh mối này dẫn ta đi vòng quanh. Kẻ phá hoại xảo quyệt, để lại dấu vết, nhưng đều là giả – e rằng liên quan đến một kẻ từng ở Lương Sơn!” Tống Giang hỏi: “Ý ngươi là nội gián?” Ngô Dụng gật đầu: “Có thể. Ta nhớ Trương Thanh, Tiễn Thủ, giỏi dùng thương, nhưng hắn đã rời trại nửa tháng trước, nói đi thăm người thân. Phải chăng liên quan?”
Võ Tòng nghiến răng: “Nếu là Trương Thanh, ta sẽ lôi hắn về!” Nhưng Ngô Dụng ngăn lại: “Đừng vội, Võ nhị ca. Trương Thanh võ công cao, nhưng vụ này quá kín kẽ, không giống phong cách hắn. Có kẻ khác giật dây, dùng Trương Thanh làm mồi nhử!”
Đêm ấy, khói từ kho lương vẫn nghi ngút, Tống Giang đứng lặng bên bờ sông, lòng nặng trĩu: “Kẻ thù muốn đốt lương, phá Lương Sơn, nhưng vì sao?” Ngô Dụng thì thầm: “Huynh trưởng, đây chỉ là bước đầu. Kẻ đứng sau còn ẩn trong bóng tối, và ta e rằng âm mưu chưa dừng lại!”
Từ xa, giữa đám lau sậy, một bóng người đứng im, đôi mắt lóe sáng như sao lạnh, khẽ cười trong gió: “Lương Sơn, các ngươi chỉ là quân cờ!” Nhưng kẻ ấy là ai, không một ai hay biết.
Lương Sơn chìm trong nghi ngờ, vụ án đầu tiên tuy hé mở, nhưng lưới trời vô hình vẫn giăng kín. Hồi sau sẽ rõ.