Lương sơn bạc - Hỏa kích

hoai_thuong

Thành viên mới
Hồi thứ nhất: Lửa cháy trong sương

Lời rằng: Lương Sơn Bạc, chốn sông nước mênh mông, nơi anh hùng tụ nghĩa, vốn là đất hiểm trời ban, lương thực đầy kho, giang hồ kính nể. Nhưng lòng người như sóng ngầm, khó lường, một ngày gió lạnh thổi qua, khói đen nghi ngút, báo hiệu tai ương lặng lẽ ập xuống. Tống Giang, thủ lĩnh 108 hảo hán, ngày đêm lo giữ trại yên bình, nào ngờ một bàn tay vô hình đã giăng lưới giữa màn đêm.

Hôm ấy, trời vừa chập tối, mây đen kéo đến che khuất ánh trăng. Đột nhiên, một hảo hán hớt hải chạy vào đại sảnh, mặt mày tái mét, bẩm báo: “Tống đại ca, kho lương thực phía Tây bốc cháy ngùn ngụt, lửa lớn không dập được!” Tống Giang nghe xong, lòng như lửa đốt, lập tức dẫn anh em ra bờ sông, nơi kho lương được dựng.

Khói đen cuồn cuộn bốc lên, lửa cháy đỏ rực cả một góc trời, mùi khét lẹt lan tỏa. Ngô Dụng, Trí Đa Tinh, đứng bên bờ, ánh mắt sắc lạnh quan sát. Ông nhặt lên một mảnh vải cháy xém dính tro, trên đó thêu ký hiệu kỳ lạ – một hình dạng mơ hồ, không rõ nét. Gần đó, vài dấu chân in trên bùn ẩm, sâu nông lẫn lộn, như cố ý che giấu. Ngô Dụng trầm giọng: “Lửa này không tự cháy. Mảnh vải, dấu chân – đây là kẻ phá hoại cố tình ra tay, nhưng mục đích là gì, chưa rõ!”

Tống Giang triệu tập các hảo hán, nghiêm giọng hỏi: “Đêm nay ai canh kho? Lương thực là mạch sống Lương Sơn, kẻ nào dám manh động?” Các anh hùng đều lắc đầu, nhưng Tống Giang để ý một gã hảo hán nhỏ, tên Lưu Nhị, cứ lấm lét cúi mặt. Ông quát: “Lưu Nhị, ngươi có gì giấu giếm?” Lưu Nhị run rẩy: “Tiểu nhân… tiểu nhân chỉ đi tuần, không thấy gì lạ!”

Đúng lúc ấy, Võ Tòng, Hành Giả, từ bờ sông lao tới, tay cầm một mũi tên cháy dở, thở hổn hển: “Ta thấy một bóng đen lướt qua đám lau sậy, nhanh như gió. Ta đuổi theo, nhưng hắn nhảy xuống thuyền nhỏ, biến mất giữa dòng nước!” Tống Giang cau mày: “Bóng đen? Vậy kẻ phá hoại vẫn còn quanh đây?”

Ngô Dụng giơ mảnh vải lên, nói: “Tống huynh, vụ này không đơn giản. Lửa cháy từ trong kho, không phải gió thổi, lại có mũi tên cháy – kẻ này tính toán kỹ, muốn phá hoại mà không lộ mặt. Lưu Nhị, ngươi nói thật đi!” Dưới áp lực, Lưu Nhị quỳ sụp, lắp bắp: “Tiểu nhân… tiểu nhân bị một kẻ lạ mặt dụ ra bờ sông, nói là có tin quan trọng. Sau đó đã bị hắn đánh ngất. Khi tỉnh lại, kho đã cháy!”

Tống Giang gặng hỏi: “Hắn là ai?” Lưu Nhị lắc đầu: “Hắn che mặt, giọng khàn khàn, chỉ nói… ‘Lương Sơn không đáng tồn tại’!” Ngô Dụng nghe xong, trầm ngâm, rồi sai người lục soát quanh trại. Một hảo hán trở lại, tay cầm một mũi thương gãy dính dầu hỏa, khai: “Tìm thấy gần bờ sông, nhưng không rõ ai bỏ lại!”

Ngô Dụng xem xét mũi thương, phát hiện đầu thương khắc một ký hiệu nhỏ, gần giống mảnh vải nhưng mờ hơn. Ông nhíu mày: “Manh mối này dẫn ta đi vòng quanh. Kẻ phá hoại xảo quyệt, để lại dấu vết, nhưng đều là giả – e rằng liên quan đến một kẻ từng ở Lương Sơn!” Tống Giang hỏi: “Ý ngươi là nội gián?” Ngô Dụng gật đầu: “Có thể. Ta nhớ Trương Thanh, Tiễn Thủ, giỏi dùng thương, nhưng hắn đã rời trại nửa tháng trước, nói đi thăm người thân. Phải chăng liên quan?”

Võ Tòng nghiến răng: “Nếu là Trương Thanh, ta sẽ lôi hắn về!” Nhưng Ngô Dụng ngăn lại: “Đừng vội, Võ nhị ca. Trương Thanh võ công cao, nhưng vụ này quá kín kẽ, không giống phong cách hắn. Có kẻ khác giật dây, dùng Trương Thanh làm mồi nhử!”

Đêm ấy, khói từ kho lương vẫn nghi ngút, Tống Giang đứng lặng bên bờ sông, lòng nặng trĩu: “Kẻ thù muốn đốt lương, phá Lương Sơn, nhưng vì sao?” Ngô Dụng thì thầm: “Huynh trưởng, đây chỉ là bước đầu. Kẻ đứng sau còn ẩn trong bóng tối, và ta e rằng âm mưu chưa dừng lại!”

Từ xa, giữa đám lau sậy, một bóng người đứng im, đôi mắt lóe sáng như sao lạnh, khẽ cười trong gió: “Lương Sơn, các ngươi chỉ là quân cờ!” Nhưng kẻ ấy là ai, không một ai hay biết.

Lương Sơn chìm trong nghi ngờ, vụ án đầu tiên tuy hé mở, nhưng lưới trời vô hình vẫn giăng kín. Hồi sau sẽ rõ.
 
Sau khi triển khai thử nghiệm Thủy hử 4.0 demo
[Funland] - Thủy Hử 4.0 demo | OTOFUN | CỘNG ĐỒNG OTO XE MÁY VIỆT NAM
em mạnh dạn viết triển khai ý tưởng về khai thác các nhân vật trong Thủy hư theo một kịch bản khác
Dự kiến cốt truyện tầm 4-5 chương để các cụ đọc giải trí, rất mong nhận được sự phản hồi tích cực từ cccm để em hoàn thiện hơn
Em nhờ mod/ chã chuyển topic cũ vào đây luôn để tránh tốn tài nguyên diễn đàn.
Em cám ơn!
 
em sẽ dành 1 chap cho cụ ạ
71.gif
 
Tây Môn Khánh từ lâu đã thèm khát thân thể mê hoặc của Kim Liên – người đàn bà có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, da thịt trắng nõn, đôi mắt phượng đầy dâm ý. Sau nhiều lần tán tỉnh, hắn cuối cùng cũng chui được vào phòng nàng, lúc Võ Đại Lang vắng nhà.

Kim Liên vừa khép cửa, hắn liền ôm chầm lấy nàng, miệng hung hăng đánh chiếm đôi môi mọng đỏ. Tay hắn tham lam mân mê bầu ngực căng tròn, nắn bóp thô bạo khiến nàng rên lên thỏa mãn:

*“Ngươi… thật dữ quá…”*

Tây Môn Khánh cười gằn, giật phăng áo ngủ của nàng, phát hiện thân hình Kim Liên thon thả, da thịt mịn màng như lụa. Hắn không nhịn được, cúi đầu mút lấy đôi nhũ hoa hồng nhuận, tay kia sục sạo xuống vùng kín ẩm ướt. Kim Liên oằn người, hai chân quắp chặt lấy hông hắn, thở dốc:

*“Làm đi… đừng hành hạ ta nữa…”*

Hắn bật cười, lột sạch quần áo, để lộ thân hình vạm vỡ và "của quý" cương cứng. Kim Liên liếm môi, tay nắm lấy, vuốt ve khiến hắn rên gầm gừ. Không đợi thêm, hắn đẩy nàng ngã xuống giường, xông thẳng vào, đâm thọc dữ dội như muốn xé nát thân thể mềm mại của nàng.

*“Ư… ưa… mạnh nữa đi…”* Kim Liên rít lên, hai tay bấu chặt vào lưng hắn, móng tay để lại vết hằn đỏ.

Hai người quấn lấy nhau, tiếng thịt va vào thịt vang lên đen đặc, xen lẫn tiếng rên rỉ thô tục. Tây Môn Khánh càng lúc càng điên cuồng, nâng đôi chân trần của nàng lên vai, đâm sâu hơn, khiến Kim Liên la hét thảm thiết trong khoái cảm.

Cuối cùng, sau một hồi vật lộn dâm ô, cả hai cùng lên đỉnh, mồ hôi ướt đẫm giường chiếu. Kim Liên nằm bẹp dí, ngực phập phồng, miệng vẫn thều thào những lời dâm đãng:

*“Ngươi… quả là dê xồm không biết chán…”*

Tây Môn Khánh cười khẩy, vuốt má nàng: *“Lần sau ta sẽ khiến nàng phát điên lên được.”*
 
Back
Bên trên