Có gia đình Cụ nào giải tán vì khắc khẩu chưa ạ?

vuasonlam

Thành viên mới
Chuyện nhà em cũng không có gì quá kịch tính, không người thứ 3, không cờ bạc rượu chè gì cả. Nhưng sống với nhau lâu ngày, nói chuyện không hợp, dần dần mất tôn trọng nhau, thành ra cãi nhau như cơm bữa, xúc phạm nhau. Cảm giác cứ ở gần là khó chịu, mà nói chuyện thì kiểu gì cũng thành ra căng thẳng.
Em gần 40, vợ kém 4 tuổi. Hai đứa con thì ngoan, học hành ổn, đang học Archimedes.
Kinh tế thì nói thật là cũng tạm:
Một căn hộ dịch vụ ở đất du lịch ( hơn 30 tỏi), mỗi tháng cầm về tầm gần 200 củ lãi
Hai căn nhà ở Hà Nội, tổng giá trị khoảng 20 tỏi
Thêm ít đất quê tầm 5-6 tỏi
Hai cái ô tô
Nợ ngân hàng khoảng 3 tỏi
Thu nhập thì ngoài khách sạn là chung, vợ em làm chính, khoảng 100 củ/tháng, công việc khá bận. Em thì có đầu tư một quán ăn, tháng được đôi chục nhưng ko phải làm gì, còn lại chủ yếu lo việc gia đình: đưa đón con, thể thao, thỉnh thoảng xử lý việc ở chỗ kinh doanh.

Nói chung cuộc sống vật chất đang ổn, không thiếu thốn gì, thậm chí là thoải mái.
Nhưng…
Vợ em quyết định ly hôn vì nói không còn tình cảm. Bảo rằng coi thường và không tôn trọng. Em cũng thấy mệt mỏi nên ok ký. Đến lúc ngồi chia tài sản thì lại thấy khó, vì nếu bán hết thì mất dòng tiền, ảnh hưởng con cái.
Em mới nói thẳng: thôi em lấy cái xe của em với 6 tỷ, còn lại để vợ lo hết, cả tài sản lẫn nợ, và nuôi 2 đứa nhỏ. Em biết thực ra nhiều việc em vẫn phải nhúng tay mới chạy được, nhưng thôi, coi như buông.

Giờ em chỉ có ý định đi thật xa, kiểu vào một vùng biển nào đó sống lại từ đầu, không vướng bận gì nữa.

Cái khó nhất chắc không phải tiền, mà là bố mẹ em già rồi (gần 80), rồi con cái cũng thương. Nên em với vợ thống nhất ngoài thì cứ nói là em đi xa làm ăn.

Nói chung là chán và mệt các cụ ạ. Không còn tôn trọng nhau thì khó cứu lắm.

Không biết có cụ nào từng rơi vào hoàn cảnh giống em không, và các cụ vượt qua giai đoạn này như thế nào?
 
Em nói thật, cụ làm vậy là tàn nhẫn với bản thân cụ, việc tài sản không chia đc bằng tiền, vẫn có cách chia đứng tên chung. Cụ hãy nghĩ kỹ đã. Việc chia TS nên chia đúng, cụ có nghĩ đôi lúc vì cái kiếm đc cụ ít bận rộn hơn nên cảm giác cụ không có chí và khinh nhờn cụ.

Cụ cứ chia đúng đủ. Còn cho con thì thích thì để ra.
P.s nói cụ tàn nhẫn với bản thân là bởi vì cụ không nghĩ xa.. Cụ ko sống 1m ở nơi xa dc đâu, gia đình bố mẹ cụ đâu? Ae đâu? Bạn bè đâu? Con cụ 2 đứa cụ bỏ đó được ko? Cụ chắc mẹ nó quan tâm tốt chăng? 36 tuổi? Nó đi phát nữa thì còn cụ bơi 1m à?

Đm chửi cụ vẫn còn nhẹ.. Nghĩ sâu vào ông ơi,
 
Back
Bên trên