30/4/1975- 30/4/2005, những tượng đài " thầm lặng"

huyen_tran

Thành viên mới
Sau 55 ngày đêm tiến quân “thần tốc” với khí thế “một ngày bằng 20 năm”, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân 1975 của quân và dân ta đã giành thắng lợi hoàn toàn, kết thúc vẻ vang sự nghiệp đấu tranh thống nhất non sông.

Đó là kết quả của quá trình đấu tranh kiên cường, dũng cảm, đầy mất mát, hy sinh của dân tộc Việt Nam cho mục tiêu “Không có gì quý hơn độc lập tự do”.

Góp phần cho chiến thắng ấy là nhiều nhân vật thầm lặng hy sinh, hoạt động sâu trong hậu phương đối phương. Họ lặng lẽ chiến đấu, lặng lẽ hy sinh và thậm chí có người mãi về sau này mới được chính thức vinh danh do yêu cầu của công việc.

Vietnamnet vừa có loạt bài rất hay về những con người, những nhân vật anh hùng này. Mở đầu là bài về ông Tư Cang- cụm trưởng cụm tình báo huyền thoại H63. Em xin mang về đây để cùng mọi người đọc để biết thêm những thông tin mà có thể trước nay công bố chưa trọn vẹn.
 
“Mình tồn tại đến bây giờ thứ nhất là nhờ dân, thứ hai là nhờ chiến sỹ trung thành”

Đại tá tình báo Nguyễn Văn Tàu sinh ngày 30/10/1928, có biệt danh Tư Cang.
Tham gia cách mạng từ năm 1945 trong phong trào Thanh niên tiền phong, tới giai đoạn 1947-1954, ông là chiến sĩ quân báo của Việt Minh ở tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu.
Năm 1954, ông tập kết ra Bắc, đổi tên là Trần Văn Quang và làm trung đội trưởng trinh sát, sau đó là chính trị viên đại đội thông tin, Sư đoàn 338.
Năm 1961, ông quay lại hoạt động tại chiến trường miền Nam. Tháng 5/1962, Tư Cang chính thức được giao nhiệm vụ chỉ huy cụm H63.
Năm 1971, cụm tình báo H63 được tuyên dương Đơn vị anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, với cụm trưởng Tư Cang, các điệp viên Hai Trung (Phạm Xuân Ẩn), Tám Thảo (Nguyễn Thị Mỹ Nhung) và cô giao thông Nguyễn Thị Ba.
Ông bắt đầu câu chuyện với chúng tôi bằng lời khẳng định: "Nói chung, không nhờ dân thì người lính tình báo sẽ sống không nổi.

Khi hoạt động ở căn cứ, chúng tôi có rừng cây, công sự che chở. Còn vào thành phố thì chúng tôi được quần chúng nhân dân nuôi nấng, bảo vệ.
Các cụm trưởng tình báo phải triệt để chấp hành nguyên tắc bí mật, còn trong tiếp xúc với quần chúng thì tuân theo lời dạy của Bác Hồ trong thư Người gửi cho Hội nghị tình báo tháng 8/1949: “Tình báo cũng như mọi việc khác phải dựa vào dân. Vì vậy, tình báo phải cố gắng làm thế nào cho nhân dân giúp sức thì sẽ thành công to".

1744099204330218.jpg
 
Lòng dân Sài Gòn - Gia Định

Hồi đó, khi hoạt động ở Sài Gòn, tôi tạo cho mình nhiều nơi trú ngụ.

Có một nơi tôi luôn nhớ tới với lòng biết ơn và yêu thương, là gia đình cụ ông Nguyễn Đăng Phong và cụ bà Đào Thị Tư ở số 136B đường Gia Long, ngay gần dinh Độc Lập. Tôi thường đến ở đây khi vào thành phố.

Hai ông bà đều là người xã Nội Duệ, huyện Bắc Ninh. Gia đình rất khá giả, có một sạp vải ở chợ Bến Thành. Trong nhà, ngoài hai ông bà còn có 4 cô con gái trẻ đẹp và mấy đứa cháu trai, con của các anh đã thoát ly đi kháng chiến.

Cụ Phong thương tôi như con trai. Mà để được vậy, thì mình phải đàng hoàng. Buổi tối đi ngủ, tôi nằm cạnh cụ ở tấm phản kê sát tường. Tôi đấm bóp cho cụ, kể chuyện về cách mạng, về Bác Hồ. Nhà bị dột, tôi leo lên mái đảo ngói lại. Cụ Phong có bệnh suyễn, tới bữa cơm có món cá kho, cụ gắp lên nếm thử vị, khen vợ nấu ngon rồi bỏ miếng cá đó vào bát tôi. Tôi cũng ăn luôn không ngần ngại.

Một đêm, cụ tâm sự với riêng tôi: “Vốn liếng của ba hiện nay, kể cả tiền gửi ngân hàng và sạp vải ngoài chợ, là 36 triệu (tương đương 12 nghìn lượng vàng, thời điểm đó tại Sài Gòn, giá vàng là 3 nghìn đồng/lượng). Ba biết con vô đây là làm cách mạng. Ba biết nếu nó bắt con trong nhà này thì tiêu tan hết, mấy đứa cháu cũng không được đi học nữa. Nhưng ba thương cách mạng, thương con. Con cứ yên tâm làm việc, dẫn dắt các em làm việc với”.

Theo lời dặn, tôi đã đưa 3 trong 4 cô con gái của cụ vào tổ chức tình báo. Trong đó, cô Tám Thảo trở thành điệp viên giỏi, hàng ngày đến Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam cộng hòa làm thư ký riêng cho thiếu tá cố vấn Mỹ (đây là một sỹ quan tình báo trong quân đội Mỹ). Cô Lan thì làm liên lạc hợp pháp trong Sài Gòn cho cụm tình báo H63. Còn cô Chín Chi thoát ly vào chiến khu làm cán bộ trinh sát kỹ thuật cho Phòng quân báo Bộ tham mưu B2.

Ngày hòa bình lập lại, chúng tôi đề nghị và Nhà nước đã tặng thưởng cho cụ Nguyễn Đăng Phong huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng ba.

1744099206055183.jpg
 
Back
Bên trên