tuanalexson
Thành viên mới
Chuyện năm cũ:
Có những rung động đến rất khẽ, như gió lùa qua ô cửa sổ một buổi chiều muộn. Tôi đã nghĩ mình đủ từng trải để không còn dễ dàng xao động. Vậy mà lại cảm anh ấy – một người đàn ông lúc nào cũng hồn nhiên, vui đùa giữa đám đông, nói cười duyên dáng, ánh mắt lấp lánh và quen với việc khiến phụ nữ phải suy nghĩ, nghi hoặc. Anh có vẻ đào hoa theo cách rất tự nhiên. Một lời hỏi han, một câu trêu chọc, một câu bông đùa cũng đủ làm người khác hiểu lầm rằng đang hướng tới mình. Tôi biết điều đó. Biết anh hay tán tỉnh cho vui, biết anh chẳng thuộc về riêng ai. Vậy mà trái tim tôi vẫn cứ lặng lẽ nghiêng về phía anh, như cánh hoa dại cứ hướng về phía mặt trời, dù biết nắng chẳng dành riêng cho mình. Có 1 vài lần hiếm hoi ngồi đối diện anh trong quán cà phê, nghe anh kể về một PN nào đó vừa mới quen, tôi chỉ cười. Nụ cười gượng gạo mà trong lòng ko vui. Tôi giỏi che giấu cảm xúc, giỏi làm bạn, giỏi lắng nghe. Chỉ là không giỏi thoát ra khỏi cảm xúc. Cảm mến một người đào hoa giống như cầm một ly nước đầy mà không dám uống. Sợ say, sợ đau, sợ mình chỉ là một cái tên lướt qua trong danh sách những người anh từng thương mến. Tôi tự nhủ phải tỉnh táo, phải giữ khoảng cách. Nhưng rồi mỗi khi điện thoại sáng lên tên anh, tim tôi vẫn đập nhanh như thuở đôi mươi. Tôi không trách anh. Người sai có lẽ là tôi – đã cảm nắng một người không hứa hẹn. Nhưng tình cảm đâu phải phép toán để tính đúng sai. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi anh mỏi mệt với những cuộc vui, anh sẽ nhận ra có một người phụ nữ vẫn âm thầm ở phía sau, không ồn ào, không đòi hỏi – chỉ lặng lẽ thương anh bằng tất cả sự chân thành. Còn nếu không, tôi cũng sẽ học cách buông. Vì phụ nữ dù có yêu sâu đến đâu, cuối cùng vẫn phải giữ lại cho mình một chút kiêu hãnh.
Và giờ đây khi năm mới đã đến:
Tôi đã cùng mấy đứa bạn thân đi du lịch để hòng quên hết những tình cảm trong quá khứ, mong rằng năm mới đến sẽ vui vẻ, hồn nhiên như ngày xưa
Có những rung động đến rất khẽ, như gió lùa qua ô cửa sổ một buổi chiều muộn. Tôi đã nghĩ mình đủ từng trải để không còn dễ dàng xao động. Vậy mà lại cảm anh ấy – một người đàn ông lúc nào cũng hồn nhiên, vui đùa giữa đám đông, nói cười duyên dáng, ánh mắt lấp lánh và quen với việc khiến phụ nữ phải suy nghĩ, nghi hoặc. Anh có vẻ đào hoa theo cách rất tự nhiên. Một lời hỏi han, một câu trêu chọc, một câu bông đùa cũng đủ làm người khác hiểu lầm rằng đang hướng tới mình. Tôi biết điều đó. Biết anh hay tán tỉnh cho vui, biết anh chẳng thuộc về riêng ai. Vậy mà trái tim tôi vẫn cứ lặng lẽ nghiêng về phía anh, như cánh hoa dại cứ hướng về phía mặt trời, dù biết nắng chẳng dành riêng cho mình. Có 1 vài lần hiếm hoi ngồi đối diện anh trong quán cà phê, nghe anh kể về một PN nào đó vừa mới quen, tôi chỉ cười. Nụ cười gượng gạo mà trong lòng ko vui. Tôi giỏi che giấu cảm xúc, giỏi làm bạn, giỏi lắng nghe. Chỉ là không giỏi thoát ra khỏi cảm xúc. Cảm mến một người đào hoa giống như cầm một ly nước đầy mà không dám uống. Sợ say, sợ đau, sợ mình chỉ là một cái tên lướt qua trong danh sách những người anh từng thương mến. Tôi tự nhủ phải tỉnh táo, phải giữ khoảng cách. Nhưng rồi mỗi khi điện thoại sáng lên tên anh, tim tôi vẫn đập nhanh như thuở đôi mươi. Tôi không trách anh. Người sai có lẽ là tôi – đã cảm nắng một người không hứa hẹn. Nhưng tình cảm đâu phải phép toán để tính đúng sai. Tôi chỉ mong một ngày nào đó, khi anh mỏi mệt với những cuộc vui, anh sẽ nhận ra có một người phụ nữ vẫn âm thầm ở phía sau, không ồn ào, không đòi hỏi – chỉ lặng lẽ thương anh bằng tất cả sự chân thành. Còn nếu không, tôi cũng sẽ học cách buông. Vì phụ nữ dù có yêu sâu đến đâu, cuối cùng vẫn phải giữ lại cho mình một chút kiêu hãnh.
Và giờ đây khi năm mới đã đến:
Tôi đã cùng mấy đứa bạn thân đi du lịch để hòng quên hết những tình cảm trong quá khứ, mong rằng năm mới đến sẽ vui vẻ, hồn nhiên như ngày xưa