Nhật ký đi thăm bạn ở tù – Phần 2

hoanghoang12

Thành viên mới
Ngày bé ở quê, làng em có 3 thằng được chọn vào Đội bóng đá mini đi đá giải tỉnh: em là thủ môn, hậu vệ giờ là “giáo sư giảng dạy ở trường”, nó là tiền đạo hiện giờ đang dưới trướng của giáo sư;

Hành trình của nó rất gian nan. Sau khi thi trượt ĐH nó đi làm luôn, nó mở Doanh nghiệp lúc em đang học năm thứ 3 ĐH. Những năm 2000 có thời điểm Cty nó có nhà xưởng với hơn trăm công nhân làm việc. Thời đó bọn em đi học khó khăn, nó kiếm đc cũng hỗ trợ bọn em học hành. Nó sống tốt và rất tình nghĩa.

Nhưng rồi nó bị vỡ nợ, ngân hàng siết hết tất cả. Bố mẹ nó phải bán nhà, mượn mảnh đất nông nghiệp dựng nhà tôn ở bìa làng hơn 20 năm nay. Em chỉ biết nó đi trốn nợ, mãi sau này khi nó Nhập trường em mới biết nó bị một tỉnh phía Nam “phát lệnh” tội Lợi dụng tín nhiệm.

Hành trình trốn chạy:

Sau khi vỡ nợ, nó lang thang ở tây nguyên, miền nam, rồi về vùng núi ở mấy tỉnh miền trung, đi làm lái máy xúc, rồi làm Chỉ huy cho mấy Nhà thầu địa phương. Nhưng thân phận nhạy cảm của nó bị nợ lương cũng ko đòi được tiền, nên cuộc sống nhiều năm túng thiếu.

Rất nhiều năm trước, có lần bọn em đi vào thăm nó, đi xe khách đêm vào miền trung, sáng hôm sau từ trung tâm tỉnh bắt xe khách lên vùng giáp Lào đến tối mịt mới đến nơi. Xuống xe khách trời mưa như trút nước, mò vào được lán công trường nó thì cả bọn ướt sạch đồ đạc.

Ở đến đêm hôm sau thì lũ về, nửa đêm bọn em phải bỏ đồ lại để chạy, lũ ngập cả thị trấn bọn em kẹt lại đó. Qua ngày hôm sau nữa thì toàn bộ tuyến kè nó đang thi công bị cuốn hết. Thầu phụ biết vỡ nợ nên trốn luôn. Thế là 2 năm lương của nó cũng đi tong vĩnh viễn ko bao giờ đòi được. Lũ rút, bọn em cho nó đến đồng cuối cùng rồi bắt xe về HN. Vẫn ko thằng nào biết nó đang trốn truy n...

Đến tầm 2011 làn sóng vỡ nợ tràn lan. Em có đội bạn làm ăn to vỡ nợ, chúng nó lần lượt trốn sang Campuchia rồi từ đó đi tiếp một số nước. Thời điểm này vị trí công việc của em “hơi bận”, việc gặp nó ko còn tiện nữa. Em ko ra mặt, nhưng khoán hết cho một đầu mối để nó được đi theo đội bị “nổ ti” qua bển. Nhưng nó từ chối ko đi, vẫn tiếp lục lang thang một số tỉnh. Có lần nó về HN nhưng em đang ở phía Nam, nên chỉ nhờ người “gửi quà” cho nó. Bẵng đi nhiều năm, những số lạ nó từng gọi đều tắthết, anh em ko ai biết thông tin của nó, chỉ biết nó đi trốn nợ.

Cách đây mấy năm, em qua thăm bố mẹ nó. Ông bà vẫn giấu, chỉ nói “có người gọi điện báo nó đã về học ở trường nào đó mà cô chú già rồi ko biết”. Em về nhà thấy nghi ngờ, nên nhờ người tìm theo tên tuổi địa chỉ, có ngay kết quả nó đang học lớp liên thông từ Trung cấp lên Tiến sỹ ở một Học viện trong miền trung, thời gian đào tạo lên đến mười mấy năm. Học được hơn năm rồi (đúng là bố mẹ nó giấu).

Vài tháng sau thì em xin chuyển cho nó về Học viện ở gần quê nhà, tiện cho gia đình đi thăm, về đây phấn đấu sau này việc xét “miễn giảm tín chỉ” cũng thuận hơn.
 
Hành trình ở trường mới.

Sau khi nó về trường mới, nó được xếp vào lớp đại trà. Lúc này em mới gọi cho thằng Hậu vệ thông báo công việc. Hậu vệ phấn khởi chạy sang gửi gắm Giáo viên chủ nhiệm. Gặp lại hậu vệ tiền đạo lại khóc như mưa. Hậu vệ tuyên bố trước lớp nó “đây là bạn tao, chúng mày phải đoàn kết, đừng thằng nào lệch sóng”, các con giời nghe xong cũng rén. Lớp này hàng ngày đi lao động, làm các sản phẩm đan lát.

Chục ngày sau em mới về thăm nó, gặp nhau nó cứ nói được vài câu lại khóc.

Nó kể: bao năm chui lủi mong kiếm tiền để về “đi học” mà số nó cũng chả ra gì, muốn đi học phải có tiền, chứ ko có tiền thì vào khổ lắm. Ngày xưa sợ liên lụy bạn bè nên nó giấu việc nó bị một tỉnh phía Nam “phát lệnh”.
Nó tỏ vẻ bình thản, ko hề tiếc nuối khi nghe em nói, mấy thằng ngày xưa vượt biên sang “làm cần” giờ có nhiều triệu đô.

Nó kể hành trình từ giai đoạn đầu:

Trốn chạy quá mệt mỏi nên nó quyết định đến Cơ quan khai báo, nó được nhập kho 5 tháng mới được đứng trước bục nói lời cuối với Bản Phủ. Thời gian này rất dài, tâm lý nặng nề vì ko biết sẽ được du học ở đâu, học bao lâu. Hàng ngày chỉ quanh quẩn trong 4 bức tường. Nhà nó khánh kiệt rồi, ko khắc phục đc tí nào hậu quả, nên Bản Phủ ko xem xét cho học liên thông được, phải học lần lượt từ Trung Cấp lên tận Tiến sỹ!?

Sau khi nói lời cuối trước bục, nó được chuyển đi Học viện ở một bang rất xa xôi, loại học viên như nó đương nhiên chỉ vào lớp đại trà, lớp chọn với nó chỉ là giấc mơ.

Thời gian đầu phải ở nhà lợp tôn, hơn 60 mạng ở chung một phòng, phòng có quạt nhưng nó phải nằm xa quạt, lâu lâu mới phe phẩy đến chỗ nó. Cứ nằm đến quá nửa đêm thời tiết dịu hơn, lúc đó cũng mệt quá rồi thì ngủ. Cơm thì ăn với nước canh là chính, lâu lâu mới có miếng thịt.

Học viện vùng vùng xa tít của nó đa số là “thí sinh tự do” ko đc gia đình quan tâm, nên cũng cơ bản đói cả như nhau, chế độ thế nào thì ăn thế. Thằng nào được gia đình “nạp thẻ cào” (lưu kí vào căng tin) thì có tiền mua rau với thức ăn để ăn dè xẻn, giống như nạp thẻ cào rồi nhà mạng trừ dần.

Thằng nào được gia đình thăm nom hàng tháng thì tạm ổn, có đủ đồ dùng cá nhân kem đánh răng, xà bông. Thức ăn gửi vào kiểu ruốc, muối vừng thì cho vào cái làn, để vào ngăn đến bữa bỏ ra ăn cùng cơm xuất. Thằng như nó thì anh em nào thương tình cho ké tí nào biết tí đó.

Nó cũng định bụng mượn máy của Ông gọi cho bạn bè nhưng mặc cảm nên cứ lấn cấn (xưng ông - cháu, nó gần gấp đôi tuổi ông, ông còn thanh niên nên tay chân cũng khỏe lắm).

Ngồi tâm sự với nó ở Học viện mới xong em sang gặp Hậu vệ:
- Mày nghiên cứu lo cho nó tí chức sắc trong lớp đi, xem có tí lộc rơi lộc vãi gì ko?
- Ôi dell đc đâu ông ơi, thằng bạn ông chưa nói đã khóc thì làm ăn gì. Để nó ở đó vài tháng rồi tôi với ông xin chuyển nó sang lớp tôi thì yên tâm.
Vài tháng sau đó, Tiền đạo được chuyển sang lớp của Hậu vệ, thuộc Khoa Trang Trại.

Khoa này hàng ngày được ra ngoài lao động, tối về Học viện ngủ. Học viện giao cho Khoa rất nhiều héc ta để cấy lúa, nuôi cá, nuôi gà vịt… Ở đây bọn nó đc ăn uống sinh hoạt thoải mái hơn, riêng nó “tuổi lớn làm việc nhỏ tùy theo sức của mình”. Mọi việc tạm ổn.

Gần đây em hỏi nó: tao có ông anh tay to thân thiết cũng đang ở lớp chọn của Khoa Ẩm Thực, lão ở ngoài có nghề phụ “chăn rau” giờ vào làm trưởng Bộ môn nhặt rau. Lão đồng ý giúp tao rồi, mày có thể về đó làm bếp hoặc đi “ngậm kut phun cây cảnh”. Nhưng nó bảo ở đây tốt rồi nên em thôi. Cứ vậy đã.

Đận trước em chạy về trang trại, nó lại nghỉ làm mấy thằng câu cá giết gà oánh chén với nhau, em say quá ngủ luôn ở cái Bungalow chòi lá. Đang ngủ cứ thấy nhột nhột, mở mắt thấy một thằng ngồi cầm quạt nan phe phẩy cho em ngủ, một thằng đang cầm miếng vải nỉ mân mê đầu ngón tay.
- Mày làm gì đấy?
- Dạ cháu đánh móng tay cho ông ạ, ông cháu giao ngồi đánh bao giờ móng tay móng chân của ông soi gương được mới thôi.
- Thôi thế đc rồi, nước rửa tay ở đâu?
- Dạ, nước chanh của ông cháu pha sẵn rồi đây, nhưng ông mà đi rửa tay nó mất lớp bóng thì chết cháu.

Mồm nó vừa nói, tay nó vừa đỡ em dậy, đi lấy kính râm rồi lễ phép “kính của ông đây, ông đeo vào cho mát mắt”.
Nó vắt khô cái khăn trong chậu nước lạnh rồi lau mặt cho em. Nó lau bằng tất cả sự ân cần, kính cẩn của bề tôi, tay nó lướt nhẹ nhàng êm ái như sợ làm động đến giấc nghĩ của đấng quân vương…

Em ngồi nhìn ra cánh đồng lúa từ căn chòi lá, một thằng vẫn ngồi quạt phe phẩy, một thằng bóp vai cho em. Từng cơn gió hiu hiu khẽ lướt qua mặt, mang theo mùi thơm ngai ngái của đồng ruộng và hương lúa non dịu nhẹ… Chỉ cách một bức tường cao phía xa xa thôi, trong đó có biết bao số phận chỉ được nhìn bầu trời qua ô cửa hẹp, một cơn gió đồng quê mát rượi với họ cũng là điều xa xỉ…
 
Việc của nó cũng tạm ổn rồi. Nhưng điều làm em trăn trở nhất lại là câu chuyện khác của nó:

Những năm tháng trốn ở miền núi, nó yêu cô bé người dân tộc sinh năm 2k con chủ nhà, lúc nó đi khỏi địa phương thì cô bé có bầu nó cũng ko biết (nó tắt liên lạc). Thời điểm nó nhập kho thì cô bé ở nhà sinh con. Giờ bé con đang học mẫu giáo thì phải, lúc ở bên nội lúc bên ngoại.

Cô bé nó một thời gian về nhà nội đi làm công nhân, lương thấp quá lại gửi con rồi đi làm giúp việc ở đâu đó. Giờ thằng bạn em nó cũng xác định, cô bé còn trẻ có thể đi bước nữa với ai đó hay ko thì tùy duyên. Hai bên đều nghèo, cô ấy ko có nghề gì để nuôi con thì cũng căng.

Em cứ nghĩ mãi, rất muốn giúp cô bé học nghề gì đó nhưng thực sự chưa biết làm thế nào. Mình lại là đàn ông khác giới, liên lạc với cô ấy cũng rất khó. Thực sự khó nghĩ.

Nhân câu chuyện này, nhờ các cụ các mợ có nghề gì cho cô bé vừa làm vừa học, để sau này em nó có thể tự bươn chải để nuôi con. Việc này với em hơi bí. Cụ mợ nào hỗ trợ được thì em mang ơn rất nhiều!
 
Em vào hóng chân dung tiến sỹ!
4.gif
 
Back
Bên trên