Ở Làng Quê

tu_trank2k

Thành viên mới
Có một chương trình trên tivi tên là "Sinh ra từ làng". Tôi cũng định lấy cái tên ấy để đặt cho những dòng viết của mình, nhưng rồi lại thấy nó chưa đủ. Bởi với tôi, làng không chỉ là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, mà là một phần máu thịt, là cái nôi ôm ấp cả một nửa đời người với bao biến động.
Tôi sinh ra ở một làng quê Bắc Bộ vào những năm tháng thanh bình sau cuộc chiến. Những cuộc súng ống, bom rơi chỉ còn là lời kể của người già. Chiến tranh biên giới nổ ra khi tôi còn quá nhỏ để hiểu thế nào là lầm than. Thế hệ tôi – những đứa trẻ lớn lên giữa mùi bùn đất và hương lúa trổ – cứ thế mà đi qua tuổi thơ như một lẽ tự nhiên của đất trời.
Các cụ bảo đời người chỉ hai năm mươi là vào áo quan. Giờ đây, khi cái ngưỡng "nửa đời người" đã chạm sát gót chân, đêm nằm vắt tay lên trán, tôi chợt thấy lòng mình chênh vênh. Tôi sắp đi hết cái năm mươi lần thứ nhất, để rồi tự hỏi:Mình là ai giữa cõi đời này? Ta đến đây để làm gì, hay chỉ là một mảnh ghép bé mọn, một vệt sáng vụt qua rồi tan biến vào hư không?
Có đôi khi, tôi ngỡ mình là "đời thừa". Nhưng nhìn lại những lần chết hụt, những khúc quanh nghiệt ngã mà mình vẫn bình an đi qua, tôi chợt hiểu: Có lẽ số phận giữ tôi lại để tôi nếm cho bằng hết cái vị "hỉ, nộ, ái, ố", để tôi trả cho xong món nợ đời còn nặng gánh trên vai.
Tự nhiên, tôi thèm được viết. Không phải để làm văn chương bóng bẩy, mà viết để gom nhặt những mảnh vỡ của ký ức. Viết về cái làng quê xưa cũ đã thay hình đổi dạng. Viết về những con người đã đi ngang qua đời tôi, để lại những vết hằn sâu sắc. Viết về những thay đổi chóng mặt của thời cuộc mà đôi khi mắt mình chưa kịp thích nghi. Tôi biết văn mình không hay. Nhưng có sao đâu? Đây là cuộc đời tôi, là bản tự truyện bằng chữ của một người con bước ra từ gốc rạ. Những gì tôi thấy, những gì tôi đau, tôi sẽ trải lòng mà viết hết ra cho dù có lộn xộn theo mảng trí nhớ.
Cảm ơn các cụ, các mợ đã dừng chân nghe tôi kể chuyện đời. Nếu rảnh, xin hãy ghé lại, để tôi có thêm động lực để kế cuộc sống làng quê. Cảm ơn, mong Chã cấp giúp tôi chiều dài thớt để tôi mời các cụ, các mợ nhìn về "một thời xa vắng" và cùng "thương nhớ đồng quê"

1766889725093864.jpg
 
Làng tôi.
Tôi sinh ra khi tiếng súng chiến tranh vừa dứt được vài năm, trên mảnh đất mà cụ Nam Cao từng để nhân vật Chí Phèo rạch mặt ăn vạ. Nhưng cuộc đời tôi không có những vết rạch, chỉ có những vết sẹo của gốc rạ đâm vào chân mỗi mùa gặt. Tuổi thơ của tôi là những chiều dài dằng dặc trên lưng trâu, là những buổi sáng vụ đông chân lội dưới bùn mà lòng run cầm cập vì cái rét căm căm của miền Bắc...
Làng Thịnh Đại, nơi tôi sinh. Cái tên nghe vừa nôm na vừa kiêu hãnh, gợi nhắc về một khát vọng nghìn đời của cha ông: sự thịnh vượng lớn lao (Thịnh) và vững bền, rộng mở (Đại). Làng tôi nhìn từ trên cao như một con cá khổng lồ nằm giữa vùng chiêm trũng. Trục đường chính chạy dọc từ cổng đình tới tận cuối làng, nơi có ngôi chùa cổ và bóng đa già che phủ, tựa như xương sống của con cá. Từ đó, những con ngõ nhỏ tỏa ra hai bên, vuông vức và đều đặn mà các cụ già trong làng vẫn gọi bằng cái tên đầy chất nhà nông:"ngõ xổ bừa". Những con ngõ ấy như những nan bừa cắm vào thanh cái, dẫn lối vào từng nếp nhà, từng hơi thở của dân làng. Bao quanh lấy "con cá" Thịnh Đại là hệ thống ao hồ chằng chịt, mặt nước phẳng lặng như gương, chỉ chừa lại những lối nhỏ độc đạo dẫn lối ra đồng. Người già trong làng vẫn thường truyền tai nhau câu sấm đầy hình tượng:“Đầu làng đôi đũa, cuối làng mâm xôi”. Đó là cách ví von tài tình về hai cây đa cổ thụ – linh hồn của làng. Đầu làng, cây đa mọc thẳng lên hai thân vững chãi như đôi đũa ngọc trời ban; còn phía cuối làng, tán đa rộng mênh mông, tròn trịa và đầy đặn như một mâm xôi nếp cái hoa vàng trong ngày hội, tượng trưng cho sự no ấm, vẹn tròn. Làng tôi chia làm ba xóm. Xóm 6 và xóm 7 nằm tựa lưng vào nhau ở làng chính. Xóm 7 chiếm nửa đầu phía đình, còn xóm 6 trấn giữ nửa phía cuối. Riêng xóm 8, hay còn gọi là xóm Chợ, lại nằm tách biệt. Xưa kia nơi đó là chợ Đại sầm uất, dân làng đến buôn bán rồi bén duyên với đất mà ở lại thành xóm, thành làng. Dù nằm cách xa làng chính, xóm Chợ (hay xóm Chùa) vẫn luôn hướng về cội nguồn, như đứa con xa nhà nhưng trái tim vẫn đập cùng nhịp với đình xưa, bến cũ.
 
Back
Bên trên