Thế là em đã rời Hà Nội, về Hội An được 10 năm rồi đấy CCCM ạ

quang_thang

Thành viên mới
(Bài này em viết theo đề nghị của tạp chí Nhà Quản trị/ The Leader nhân 10 năm về phố Hội với chủ đề "Cuộc sống phong lưu mới")

Một định nghĩa khác về sự phong lưu
Mười năm trước, tôi rời Hà Nội vào một ngày hè oi ả, mang theo chút kiêu kỳ cố hữu của người đất Bắc và sự mệt mỏi trước nhịp sống ngày càng gấp gáp. Cả gia đình khi ấy chỉ định ghé Hội An để “sống thử”. Nhưng mảnh đất này đã níu chân tôi bằng một sợi dây vô hình. Để rồi hôm nay, khi ngồi trong căn nhà sát biển, tôi chợt nhận ra mình đã thuộc về nơi này tròn một thập kỷ.
Tôi trưởng thành và kinh doanh trong lĩnh vực khách sạn - du lịch, rồi mở rộng sang thương mại điện tử với một website việc làm cho ngành. Bởi vậy, tiêu chí chọn nơi ở của tôi khi ấy khá thực tế: vừa sống thoải mái, vừa có thể làm homestay, đặt văn phòng công ty, lại vẫn có dư địa tăng giá bất động sản.

Tôi từng lo ngại trở ngại lớn nhất của cuộc “xê dịch” này chính là mẹ tôi, người phụ nữ ngoại thành Hà Nội, đã gần 80 tuổi, mang trong mình đủ thứ bệnh mãn tính và một nếp nghĩ khá bảo thủ. Nhưng hóa ra, bà lại là người ủng hộ mạnh mẽ nhất. “Trên đất nước mình, nơi nào sống hợp, thấy nhẹ người hơn thì đến thôi con!” mẹ nói, nhẹ như một làn gió.

Tôi không chọn phố cổ chật chội, cũng không về làng An Bàng với những con ngõ xương cá nhỏ hẹp. Tôi chọn làng chài tái định cư ven biển Tân Thành. Nơi mỗi sáng thức giấc là tiếng sóng vỗ bờ, là mùi mặn mòi của đại dương, nhưng hạ tầng vẫn đủ đầy, đồng bộ.

Ngôi nhà tôi ở không lớn, không phô trương, nhưng “phong lưu” theo cách rất riêng, một sự pha trộn giữa Hà Nội và Hội An: hàng rào hững hờ nửa kín nửa hở, khoảng sân đầy nắng với giàn hoa giấy rực rỡ, ban công nhìn thẳng ra Cù Lao Chàm và gian bếp luôn mở cửa để gió biển ùa vào.

Ở đây, sự phong lưu không được đo bằng mét vuông đất hay những con số trong tài khoản, mà bằng sự thong dong. Tôi có thể nhâm nhi ly cà phê phin lúc bình minh, nhìn ghe cá trở về, thay vì nhích từng mét xe giữa khói bụi đường vành đai Hà Nội.
Vẫn làm việc, vẫn có nguồn thu ổn định, nhưng tôi không còn bị “đóng khung” trong những bộ trang phục công sở cứng nhắc. Tôi mặc thứ mình thấy dễ chịu, gặp những người đồng điệu, làm việc theo nhịp sống của chính mình. Mười năm ở làng chài dạy tôi hiểu rằng: giàu có thực sự là làm chủ được thời gian; hạnh phúc là được làm điều mình thích và yêu điều mình đang làm. Và trên tất cả, là sức khỏe.
Từ ngày chuyển vào Hội An, những bệnh viêm đường hô hấp, thấp khớp của cả nhà dần biến mất. Mẹ tôi hay cười bảo: “Chắc mẹ sống thêm được mười năm qua là nhờ chuyển vào Hội An đấy nhỉ?”

1780893605506549.jpg


1780893606929227.jpg


1780893608443693.jpg


Từ người lạ thành “người làng”
Những ngày đầu, tôi vẫn giữ khoảng cách, mang theo sự khách sáo quen thuộc của người Hà Nội. Nhưng Hội An, đúng như cái tên “phố Hội”, không cho phép ai đứng ngoài quá lâu.

Tôi dần mở lòng, tham gia vào các hoạt động cộng đồng. Làng chài Tân Thành là nơi những người “ngụ cư” từ khắp nơi về đây sống hài hòa cùng dân bản địa. Khi đại dịch Covid-19 ập đến, không khí u ám bao trùm, chúng tôi tự hỏi: phải làm gì để giữ sinh khí cho làng? Một nhóm doanh nhân ngồi lại với nhau và “Chợ phiên làng chài Tân Thành” ra đời. Tôi được giao “trọng trách” trưởng chợ.

Giữa năm 2020, với sự ủng hộ của chính quyềnHội An, Hiệp hội Du lịch tỉnh Quảng Nam và sự đồng lòng của người dân, chợ phiên mở ra như một “hiện tượng dị thường” giữa mùa dịch. Trên con đường ven biển, những gian hàng đồ cũ, đồ thủ công, sản phẩm nhà làm hòa cùng các hoạt động văn hóa đường phố. Tiếng lành đồn xa, chợ phiên trở thành điểm hẹn cộng đồng thú vị, nơi gặp gỡ của người dân phố Hội và bạn bè từ Âu, Úc, Hà Nội, Sài Gòn.

Tôi nhận ra, muốn sống phong lưu ở đây, không thể chỉ là một vị khách đứng nhìn, mà phải trở thành một phần của cộng đồng.

Giờ đây, niềm vui của tôi là hỗ trợ các cộng đồng miền núi, vùng sâu vùng xa của Quảng Nam (cũ) làm du lịch bền vững.

Khi bạn trao đi sự tử tế, mảnh đất này sẽ trả lại cho bạn sự bình yên. Sự phong lưu lúc này không còn nằm ở vật chất, mà ở những kết nối ấm áp giữa người với người, thứ đôi khi rất hiếm ở các đô thị lớn.

Hạnh phúc hơn khi những đóng góp ấy được ghi nhận: Làng chài Tân Thành đạt Giải thưởng Du lịch cộng đồng ASEAN, được công nhận OCOP 4 sao; cả làng và cá nhân tôi đều nhận bằng khen của tỉnh Quảng Nam.

Ở Hà Nội, người ta hối hả từng phút để tiến lên. Ở Hội An, người ta nhường nhau để cùng sống chậm lại. Tôi yêu cái nhịp sống ấy, chậm đến từng hơi thở. Là những buổi chiều đạp xe qua cánh đồng lúa thơm mùi đòng đòng, là đứng lặng nhìn hoàng hôn buông xuống dòng Cổ Cò, là dừng lại trò chuyện với một bác nông dân về mùa màng.

Tôi yêu những mái nhà rêu phong trầm mặc suốt mùa mưa, học cách chấp nhận những ngày rằm, mồng một quán xá đóng cửa, học cách bình thản trước mùa bão lũ. Bão biển cấp mấy cũng không còn làm tôi hoảng sợ.

Mười năm, một góc đời người. Tôi thấy mình trẻ lại trong tâm hồn, nhưng sâu sắc hơn trong suy nghĩ. Vẫn là người Hà Nội tuổi ngũ tuần, yêu hoa, trọng chữ, chuộng sự tinh tế, nhưng những góc cạnh đã được sóng biển và sự chân chất của con người xứ Quảng mài giũa cho mềm mại, bao dung hơn. Hội An không chỉ cho tôi một nơi để ở, mà cho tôi một phong cách sống: phong lưu giữa giản đơn, sang trọng trong tĩnh lặng. Và nếu ai hỏi tôi có hối hận khi rời Hà Nội không, tôi sẽ nhìn ra biển xanh, nơi nắng đang nhảy múa trên những con sóng, rồi nói khẽ: “Tôi đang sống những ngày rất đẹp của đời mình”.

Cá về làng

1780893609875132.jpg


Chợ phiên Làng Chài Tân Thành chỗ em

1780893611232940.jpg


1780893612573490.jpg


1780893613906455.jpg


Biển sớm mai

1780893615359810.jpg


Link bài viết
 
Back
Bên trên