pham_anh_huy
Thành viên mới
'Cha tôi người ở lại' đang bước vào giai đoạn cao trào khi mạch truyện được đẩy sang bối cảnh 6 năm sau, kéo theo hàng loạt biến chuyển tâm lý, đặc biệt nhân vật nữ chính gây tranh cãi.
Nhân vật nữ chính An (Ngọc Huyền) trong Cha tôi người ở lại trở thành trung tâm tranh luận gay gắt từ phía khán giả. Thái độ lạnh nhạt, dửng dưng của cô với Nguyên (Trần Nghĩa) và Việt (Thái Vũ) - hai người từng gắn bó với cô như anh em ruộtkhiến nhiều người xem khó chấp nhận, thậm chí cảm thấy phản cảm.
Nữ chính phim Cha tôi người ở lại với những diễn biến tâm lý sau 6 năm gây tranh cãiẢNH: CHỤP MÀN HÌNH
Sự tranh cãi xoay quanh An xuất phát từ chính cú chuyển biến tâm lý bất ngờ và tương đối cực đoan của nhân vật này. Từ một cô gái hồn nhiên, ấm áp và đầy tình cảm trong giai đoạn đầu, An hiện tại trở nên khép kín, xa cách và tránh né mọi liên hệ với Nguyên - người từng hứa sẽ luôn ở bên cô, cũng như với Việt - người mà cô từng xem như người thân trong nhà. Cách An thể hiện sự lạnh lùng ấy không chỉ là né tránh gặp mặt, mà còn dùng lời lẽ phủ nhận quá khứ: "Chúng ta chỉ là hàng xóm, không phải anh em".
Với nhiều khán giả, đây là một sự thay đổi khó lý giải. Tâm lý tổn thương là điều có thể hiểu, nhưng việc An kéo dài sự giận dữ, thờ ơ suốt nhiều tập phim khiến người xem cảm thấy bức bối, ức chế. Nhất là khi Nguyên và Việt đều thể hiện sự chân thành, giải thích vì lý do bất đắc dĩ rồi nhận lỗi và mong muốn nối lại tình cảm xưa, thì sự lạnh lùng của An càng trở nên khó cảm.
Cha tôi người ở lại đang thu hút sự chú ý của khán giả với những tình tiết mới khi những đứa trẻ đã trưởng thành và hội ngộẢNH: CHỤP MÀN HÌNH
Tuy nhiên, nếu soi kỹ kịch bản và hành trình của nhân vật nữ chính này, ta có thể lý giải phần nào lý do An thay đổi đến như vậy. 6 năm trước, việc Nguyên và Việt đột ngột rời đi để du học, để lại An một mình, là một cú sốc tâm lý lớn. Trong khi đó, An vốn không có đủ nền tảng vững vàng về cảm xúc để đối mặt với sự chia lìa ấy. Cô từng tin rằng cả ba là một gia đình - những người có thể nương tựa suốt đời. Nhưng thực tế lại khác. Cả hai người cô yêu thương đều chọn rời đi, trở về với người thân ruột thịt khiến An cảm thấy như một sự từ chối. Cảm giác bị bỏ rơi, bị coi là người ngoài khiến cô hình thành lớp vỏ tự vệ, từ đó phủ nhận luôn mối quan hệ từng thân thiết.
Cách nhân vật An phản ứng trong Cha tôi người ở lại dù gây tranh cãi, lại không hoàn toàn vô lý. Điều đáng bàn là việc thể hiện tâm lý ấy trong phim chưa thực sự thuyết phục được số đông. Một phần nguyên nhân có thể nằm ở diễn xuất chưa tới của Ngọc Huyền ở những phân đoạn tâm lý, chuyển biến cảm xúc. Những biểu cảm cứng, thiếu chiều sâu khiến nhân vật An dễ bị hiểu là lạnh lùng, ích kỷ, thay vì là một người con gái tổn thương, đang tự gồng mình để tránh bị đau thêm lần nữa. Khi khán giả không thể cảm nhận được nội tâm phức tạp ấy qua màn thể hiện của diễn viên, nhân vật sẽ trở nên khó đồng cảm, thậm chí bị ghét bỏ.
Ngoài ra, cách xây dựng kịch bản cũng góp phần làm tăng tranh cãi. Bộ phim chưa cho thấy đủ các lớp lang cảm xúc, chưa có các đoạn hồi tưởng hay đối thoại nội tâm để giải thích rõ hơn vì sao An trở nên như vậy. Sự "chuyển pha" tâm lý diễn ra khá đột ngột, thiếu nền tảng dẫn dắt, khiến người xem cảm thấy như cô thay đổi vì lý do hơi ích kỷ, trẻ con.
Tuy nhiên, chính vì vai An đang vấp phải nhiều phản ứng trái chiều mà nó trở thành một điểm sáng đáng chú ý trong phim. Nhân vật này không dễ đoán, không chiều lòng khán giả, và chính điều đó tạo ra nhiều kỳ vọng: liệu cô sẽ mở lòng ra sao, hành trình chữa lành và hàn gắn với Nguyên - Việt có đủ sức chạm tới trái tim người xem?
Cha tôi người ở lại vẫn đang tiếp diễn, và với một kịch bản mở như hiện tại, có thể kỳ vọng rằng những nút thắt tâm lý của An sẽ dần được gỡ bỏ. Khi đó, vai diễn của Ngọc Huyền sẽ có thêm cơ hội "lật kèo", chứng minh chiều sâu và giá trị của mình nếu như nữ diễn viên đủ sức nắm bắt và truyền tải được trọn vẹn diễn biến nội tâm nhân vật.
Nhân vật nữ chính An (Ngọc Huyền) trong Cha tôi người ở lại trở thành trung tâm tranh luận gay gắt từ phía khán giả. Thái độ lạnh nhạt, dửng dưng của cô với Nguyên (Trần Nghĩa) và Việt (Thái Vũ) - hai người từng gắn bó với cô như anh em ruộtkhiến nhiều người xem khó chấp nhận, thậm chí cảm thấy phản cảm.

Nữ chính phim Cha tôi người ở lại với những diễn biến tâm lý sau 6 năm gây tranh cãiẢNH: CHỤP MÀN HÌNH
Sự tranh cãi xoay quanh An xuất phát từ chính cú chuyển biến tâm lý bất ngờ và tương đối cực đoan của nhân vật này. Từ một cô gái hồn nhiên, ấm áp và đầy tình cảm trong giai đoạn đầu, An hiện tại trở nên khép kín, xa cách và tránh né mọi liên hệ với Nguyên - người từng hứa sẽ luôn ở bên cô, cũng như với Việt - người mà cô từng xem như người thân trong nhà. Cách An thể hiện sự lạnh lùng ấy không chỉ là né tránh gặp mặt, mà còn dùng lời lẽ phủ nhận quá khứ: "Chúng ta chỉ là hàng xóm, không phải anh em".
Với nhiều khán giả, đây là một sự thay đổi khó lý giải. Tâm lý tổn thương là điều có thể hiểu, nhưng việc An kéo dài sự giận dữ, thờ ơ suốt nhiều tập phim khiến người xem cảm thấy bức bối, ức chế. Nhất là khi Nguyên và Việt đều thể hiện sự chân thành, giải thích vì lý do bất đắc dĩ rồi nhận lỗi và mong muốn nối lại tình cảm xưa, thì sự lạnh lùng của An càng trở nên khó cảm.

Cha tôi người ở lại đang thu hút sự chú ý của khán giả với những tình tiết mới khi những đứa trẻ đã trưởng thành và hội ngộẢNH: CHỤP MÀN HÌNH
Tuy nhiên, nếu soi kỹ kịch bản và hành trình của nhân vật nữ chính này, ta có thể lý giải phần nào lý do An thay đổi đến như vậy. 6 năm trước, việc Nguyên và Việt đột ngột rời đi để du học, để lại An một mình, là một cú sốc tâm lý lớn. Trong khi đó, An vốn không có đủ nền tảng vững vàng về cảm xúc để đối mặt với sự chia lìa ấy. Cô từng tin rằng cả ba là một gia đình - những người có thể nương tựa suốt đời. Nhưng thực tế lại khác. Cả hai người cô yêu thương đều chọn rời đi, trở về với người thân ruột thịt khiến An cảm thấy như một sự từ chối. Cảm giác bị bỏ rơi, bị coi là người ngoài khiến cô hình thành lớp vỏ tự vệ, từ đó phủ nhận luôn mối quan hệ từng thân thiết.
Cách nhân vật An phản ứng trong Cha tôi người ở lại dù gây tranh cãi, lại không hoàn toàn vô lý. Điều đáng bàn là việc thể hiện tâm lý ấy trong phim chưa thực sự thuyết phục được số đông. Một phần nguyên nhân có thể nằm ở diễn xuất chưa tới của Ngọc Huyền ở những phân đoạn tâm lý, chuyển biến cảm xúc. Những biểu cảm cứng, thiếu chiều sâu khiến nhân vật An dễ bị hiểu là lạnh lùng, ích kỷ, thay vì là một người con gái tổn thương, đang tự gồng mình để tránh bị đau thêm lần nữa. Khi khán giả không thể cảm nhận được nội tâm phức tạp ấy qua màn thể hiện của diễn viên, nhân vật sẽ trở nên khó đồng cảm, thậm chí bị ghét bỏ.
Ngoài ra, cách xây dựng kịch bản cũng góp phần làm tăng tranh cãi. Bộ phim chưa cho thấy đủ các lớp lang cảm xúc, chưa có các đoạn hồi tưởng hay đối thoại nội tâm để giải thích rõ hơn vì sao An trở nên như vậy. Sự "chuyển pha" tâm lý diễn ra khá đột ngột, thiếu nền tảng dẫn dắt, khiến người xem cảm thấy như cô thay đổi vì lý do hơi ích kỷ, trẻ con.
Tuy nhiên, chính vì vai An đang vấp phải nhiều phản ứng trái chiều mà nó trở thành một điểm sáng đáng chú ý trong phim. Nhân vật này không dễ đoán, không chiều lòng khán giả, và chính điều đó tạo ra nhiều kỳ vọng: liệu cô sẽ mở lòng ra sao, hành trình chữa lành và hàn gắn với Nguyên - Việt có đủ sức chạm tới trái tim người xem?
Cha tôi người ở lại vẫn đang tiếp diễn, và với một kịch bản mở như hiện tại, có thể kỳ vọng rằng những nút thắt tâm lý của An sẽ dần được gỡ bỏ. Khi đó, vai diễn của Ngọc Huyền sẽ có thêm cơ hội "lật kèo", chứng minh chiều sâu và giá trị của mình nếu như nữ diễn viên đủ sức nắm bắt và truyền tải được trọn vẹn diễn biến nội tâm nhân vật.